“Không có tiền, vẫn có thể sống như triệu phú”
Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014
Doanh nhân Phạm Thành Long – Nhân vật của Học Làm Giàu đã hoàn thành hành trình 16 ngày đi bộ xuyên Việt với rất nhiều trải nghiệm mới mẻ, thú vị. Chặng đường đã qua, anh đã đúc rút được nhiều bài học quý giá và học cách sống “Không có tiền, vẫn có thể sống như một triệu phú”.
Có mặt tại Hà Nội trong ngày sinh nhật 13 tuổi của Công ty Luật Gia Phạm (10/8), anh đã bật mí những câu chuyện đầy ngạc nhiên trong 16 ngày xuyên Việt vừa qua. Sau đó, anh sẽ vào Hội An (Quảng Nam) để tiếp tục chặng đường còn lại của cuộc hành trình.
Hệ thống đào tạo và kết nối khát vọng làm giàu
- Sau 16 ngày đi bộ xuyên Việt vừa qua, mọi người đang rất quan tâm là sức khỏe bây giờ của anh thế nào?
Tính đến hôm nay, sức khỏe của tôi đã tốt hơn rất nhiều lần. Cũng giống như chuyến đạp xe xuyên Việt 2009 trước đây, mọi người dự đoán là tôi sẽ bị giảm cân nhưng hiện tại là tôi tăng 2 cân. Đó là dấu hiệu đáng mừng.
Tiếp theo là các phần đau trên cơ thể tôi đã hồi phục. Và điều quan trọng nhất là tinh thần, đối với tôi bây giờ cự ly không có ý nghĩa nữa. Vì những ngày đầu tiên đi bộ được 40-50 km là rất khó khăn, nhưng bây giờ đoạn đường 50-60 km/ngày trở nên bình thường, tóm lại là đơn giản hơn nhiều.
-Trong 16 ngày đi bộ vừa qua, ngày nào anh đi được nhiều nhất?
Khó khăn nhất là chặng Dốc Lết – Tuy Hòa (Phú Yên). Chặng đó, tôi phải đi bộ 68 km và đây là chặng dài nhất trong những ngày qua. Chặng đó, tôi đi đến tận 12h30 đêm mới về đến nơi và toàn bộ các chấn thương là do chặng này gây ra. Những ngày sau đó, chặng đường 65 km trở nên bình thường với tôi bởi vì đối với chặng 68km mình vượt qua được thì chặng ngắn hơn trở nên nhẹ nhàng.
- Thời điểm này gặp anh, nước da đã chuyển sang màu đen do cháy nắng, ngoài điều đấy ra, anh còn có trải nghiệm gì nữa?
Những cái tôi phán đoán trên cuộc hành trình và những trải nghiệm thực tế cuộc sống, tôi đã trải nghiệm đủ trong những ngày vừa qua. Ví dụ như: Mình muốn nhận thì mình phải cho đi, đó là điều bao giờ cũng đúng, mình muốn ngủ ở nhà người ta thì mình phải giúp người ta được một việc gì đó trước, muốn xin được một bữa ăn thì phải giúp người ta một việc gì đó… Quá trình này được diễn ra nhiều ngày liên tục và dần nó hình thành một thói quen mới đối với tôi.
Sau 16 ngày sống trong kham khổ, khó khăn của đường trường như bụi bặm, mưa, gió, nắng… thì khó khăn của thời tiết bây giờ trở nên bình thường đối với tôi và tôi thấy vượt qua nó rất dễ dàng. Vì thế, tôi cảm thấy yêu và trân trọng cuộc sống của mình hơn. Trở lại Hà Nội gặp mọi người với những điều kiện vật chất đầy đủ, tôi càng thấy rõ những điều mình đang có trong cuộc sống này thật sự có giá trị.
- Trong những vừa qua, việc ăn uống, sinh hoạt của anh có gì bất tiện?
Về ăn uống, các bữa ăn của tôi không tính theo bữa vì chẳng có bữa nào cả. Thường thì có gì xin được ở trên đường, tôi ăn cái đấy, ngày thì xin được quả dừa, lúc thì xin được cái bánh bao, lúc thì xin được quả trứng vịt lột, lúc thì xin được quả thanh long… Tất cả những đồ tôi ăn đều là gặp trên hành trình đi bộ, người ta ăn gì mình ăn nấy.
Chuyện tắm giặt thì rất thú vị: Gặp những nhà nào có máy giặt thì quá tốt, còn không thì tôi tự giặt bằng túi giặt riêng và tự phơi vì trên suốt hành trình rất là nắng: Nhiều lúc đi trên đường phải phơi quần áo, phơi áo xong thì phơi quần, phơi quần xong thì phơi tất,… Hành trình hàng ngày cứ như vậy, quần áo sẽ khô hết. Khi vừa đi vừa phơi quần áo thì phơi trên ba lô, phơi lên đầu vừa giúp cản nắng, vừa mát.
Khi đi, tôi mang theo 2 quần và 3 áo. Trong chặng đường tới, tôi sẽ có thêm 2 áo và 2 quần nữa.
- Số km mà anh đã đi bộ trong chặng đường vừa qua là bao nhiêu?
Tôi đã đi được khoảng hơn 900km rồi và còn khoảng hơn 900km nữa, vậy là còn nửa hành trình.
- Anh có thống kê là đã gặp bao nhiêu người trên đường đi của anh? Anh có nhận được những ánh mắt nhìn mình rất kì dị không?
Tôi đã gặp cả trăm người, không kể hết. Hàng ngàn người nhìn tôi với ánh mắt kì dị nhưng trong số đó có hàng trăm người sẵn sàng giúp đỡ, hỗ trợ tôi. Và nếu ai đó bắt chuyện với tôi, họ đều có thể học được một điều gì đó.
- Như lần trước anh có nói đi bộ xuyên Việt lần này là cuộc hành trình đi vào lòng dân, “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, vậy anh đã rút ra được những bài học quý nào để chia sẻ với mọi người?
Bài học lớn nhất đó là “Cho là nhận”: Mình càng cho đi nhiều bao nhiêu, mình càng nhận nhiều bấy nhiêu.
Bài học thứ hai là mình trải nghiệm cuộc sống gian khổ, khó khăn, mình thấy yêu cuộc sống hiện tại của mình hơn.
Bài học thứ ba là tiềm năng của con người là vô cùng lớn, vấn đề là bạn có khai thác nó hay không, bạn cứ làm đi rồi bạn sẽ nhận được.
Bài học thứ tư là bạn không cần có tiền, bạn vẫn có thể sống như một triệu phú.
- Nửa hành trình còn lại thì, anh mong muốn mọi người hỗ trợ anh điều gì?
Nửa hành trình còn lại, tôi mong sẽ nhận được những chai nước như các chặng trước mọi người vẫn giúp đỡ.
-Những chặng dài 20-30km mà không có tiếp tế như đoạn đèo Cả, anh đã vượt qua rồi. Chặng đường còn lại sẽ không nhiều khó khăn như trước, anh muốn chia sẻ điều gì?
Học Làm Giàu là 1 kênh truyền thông rất tuyệt vời trong chuyến xuyên Việt lần này của tôi. Vì có rất nhiều người đọc bài viết trên hoclamgiau.vn, sau đó họ nhìn thấy trên đường có người mặc áo đỏ, mũ đỏ, giầy đỏ, quần đỏ và họ mang theo 1 chai nước cho tôi và hỏi rằng: “Anh có phải là Phạm Thành Long, đến từ hoclamgiau.vn hay không?”. Nhờ có hoclamgiau.vn, tôi kết nối được với rất nhiều người bạn mong muốn phát triển cuộc sống của họ và giúp đỡ mình trên các hành trình, đôi khi chỉ là một câu chuyện, đôi khi là 1 đoạn đi bộ cùng, đôi khi chỉ là 1 chai nước. Nhưng tất cả những điều đó đã động viên tôi hoàn thành cuộc hành trình này.
Có mặt tại Hà Nội trong ngày sinh nhật 13 tuổi của Công ty Luật Gia Phạm (10/8), anh đã bật mí những câu chuyện đầy ngạc nhiên trong 16 ngày xuyên Việt vừa qua. Sau đó, anh sẽ vào Hội An (Quảng Nam) để tiếp tục chặng đường còn lại của cuộc hành trình.
Hệ thống đào tạo và kết nối khát vọng làm giàu
- Sau 16 ngày đi bộ xuyên Việt vừa qua, mọi người đang rất quan tâm là sức khỏe bây giờ của anh thế nào?
Tính đến hôm nay, sức khỏe của tôi đã tốt hơn rất nhiều lần. Cũng giống như chuyến đạp xe xuyên Việt 2009 trước đây, mọi người dự đoán là tôi sẽ bị giảm cân nhưng hiện tại là tôi tăng 2 cân. Đó là dấu hiệu đáng mừng.
Tiếp theo là các phần đau trên cơ thể tôi đã hồi phục. Và điều quan trọng nhất là tinh thần, đối với tôi bây giờ cự ly không có ý nghĩa nữa. Vì những ngày đầu tiên đi bộ được 40-50 km là rất khó khăn, nhưng bây giờ đoạn đường 50-60 km/ngày trở nên bình thường, tóm lại là đơn giản hơn nhiều.
-Trong 16 ngày đi bộ vừa qua, ngày nào anh đi được nhiều nhất?
Khó khăn nhất là chặng Dốc Lết – Tuy Hòa (Phú Yên). Chặng đó, tôi phải đi bộ 68 km và đây là chặng dài nhất trong những ngày qua. Chặng đó, tôi đi đến tận 12h30 đêm mới về đến nơi và toàn bộ các chấn thương là do chặng này gây ra. Những ngày sau đó, chặng đường 65 km trở nên bình thường với tôi bởi vì đối với chặng 68km mình vượt qua được thì chặng ngắn hơn trở nên nhẹ nhàng.
- Thời điểm này gặp anh, nước da đã chuyển sang màu đen do cháy nắng, ngoài điều đấy ra, anh còn có trải nghiệm gì nữa?
Những cái tôi phán đoán trên cuộc hành trình và những trải nghiệm thực tế cuộc sống, tôi đã trải nghiệm đủ trong những ngày vừa qua. Ví dụ như: Mình muốn nhận thì mình phải cho đi, đó là điều bao giờ cũng đúng, mình muốn ngủ ở nhà người ta thì mình phải giúp người ta được một việc gì đó trước, muốn xin được một bữa ăn thì phải giúp người ta một việc gì đó… Quá trình này được diễn ra nhiều ngày liên tục và dần nó hình thành một thói quen mới đối với tôi.
Sau 16 ngày sống trong kham khổ, khó khăn của đường trường như bụi bặm, mưa, gió, nắng… thì khó khăn của thời tiết bây giờ trở nên bình thường đối với tôi và tôi thấy vượt qua nó rất dễ dàng. Vì thế, tôi cảm thấy yêu và trân trọng cuộc sống của mình hơn. Trở lại Hà Nội gặp mọi người với những điều kiện vật chất đầy đủ, tôi càng thấy rõ những điều mình đang có trong cuộc sống này thật sự có giá trị.
- Trong những vừa qua, việc ăn uống, sinh hoạt của anh có gì bất tiện?
Về ăn uống, các bữa ăn của tôi không tính theo bữa vì chẳng có bữa nào cả. Thường thì có gì xin được ở trên đường, tôi ăn cái đấy, ngày thì xin được quả dừa, lúc thì xin được cái bánh bao, lúc thì xin được quả trứng vịt lột, lúc thì xin được quả thanh long… Tất cả những đồ tôi ăn đều là gặp trên hành trình đi bộ, người ta ăn gì mình ăn nấy.
Chuyện tắm giặt thì rất thú vị: Gặp những nhà nào có máy giặt thì quá tốt, còn không thì tôi tự giặt bằng túi giặt riêng và tự phơi vì trên suốt hành trình rất là nắng: Nhiều lúc đi trên đường phải phơi quần áo, phơi áo xong thì phơi quần, phơi quần xong thì phơi tất,… Hành trình hàng ngày cứ như vậy, quần áo sẽ khô hết. Khi vừa đi vừa phơi quần áo thì phơi trên ba lô, phơi lên đầu vừa giúp cản nắng, vừa mát.
Khi đi, tôi mang theo 2 quần và 3 áo. Trong chặng đường tới, tôi sẽ có thêm 2 áo và 2 quần nữa.
- Số km mà anh đã đi bộ trong chặng đường vừa qua là bao nhiêu?
Tôi đã đi được khoảng hơn 900km rồi và còn khoảng hơn 900km nữa, vậy là còn nửa hành trình.
- Anh có thống kê là đã gặp bao nhiêu người trên đường đi của anh? Anh có nhận được những ánh mắt nhìn mình rất kì dị không?
Tôi đã gặp cả trăm người, không kể hết. Hàng ngàn người nhìn tôi với ánh mắt kì dị nhưng trong số đó có hàng trăm người sẵn sàng giúp đỡ, hỗ trợ tôi. Và nếu ai đó bắt chuyện với tôi, họ đều có thể học được một điều gì đó.
- Như lần trước anh có nói đi bộ xuyên Việt lần này là cuộc hành trình đi vào lòng dân, “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, vậy anh đã rút ra được những bài học quý nào để chia sẻ với mọi người?
Bài học lớn nhất đó là “Cho là nhận”: Mình càng cho đi nhiều bao nhiêu, mình càng nhận nhiều bấy nhiêu.
Bài học thứ hai là mình trải nghiệm cuộc sống gian khổ, khó khăn, mình thấy yêu cuộc sống hiện tại của mình hơn.
Bài học thứ ba là tiềm năng của con người là vô cùng lớn, vấn đề là bạn có khai thác nó hay không, bạn cứ làm đi rồi bạn sẽ nhận được.
Bài học thứ tư là bạn không cần có tiền, bạn vẫn có thể sống như một triệu phú.
- Nửa hành trình còn lại thì, anh mong muốn mọi người hỗ trợ anh điều gì?
Nửa hành trình còn lại, tôi mong sẽ nhận được những chai nước như các chặng trước mọi người vẫn giúp đỡ.
-Những chặng dài 20-30km mà không có tiếp tế như đoạn đèo Cả, anh đã vượt qua rồi. Chặng đường còn lại sẽ không nhiều khó khăn như trước, anh muốn chia sẻ điều gì?
Học Làm Giàu là 1 kênh truyền thông rất tuyệt vời trong chuyến xuyên Việt lần này của tôi. Vì có rất nhiều người đọc bài viết trên hoclamgiau.vn, sau đó họ nhìn thấy trên đường có người mặc áo đỏ, mũ đỏ, giầy đỏ, quần đỏ và họ mang theo 1 chai nước cho tôi và hỏi rằng: “Anh có phải là Phạm Thành Long, đến từ hoclamgiau.vn hay không?”. Nhờ có hoclamgiau.vn, tôi kết nối được với rất nhiều người bạn mong muốn phát triển cuộc sống của họ và giúp đỡ mình trên các hành trình, đôi khi chỉ là một câu chuyện, đôi khi là 1 đoạn đi bộ cùng, đôi khi chỉ là 1 chai nước. Nhưng tất cả những điều đó đã động viên tôi hoàn thành cuộc hành trình này.
Bài liên quan
Home


Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét